NẾU CUỘC ĐỜI CÓ DEADLINE - Câu chuyện 3 - Cô Kim Phấn

"Nếu ai cũng nhận ra rằng cuộc sống này thật ngắn ngủi, thì đã sống có ích, sống trọn vẹn từng ngày". Dòng câu chuyện của VBI về các nhân vật khi họ nhận thức được khái niệm "Deadline" trong cuộc sống mỗi người. Thức tỉnh họ phải sống lại, suy nghĩ về thực tại và sống có ý nghĩa hơn từng ngày !

Câu chuyện kể về cô Đinh Thị Kim Phấn - giáo viên tại một lớp dành cho các bệnh nhi bệnh viên Ung Bướu. Cô đã không còn gì để hối tiếc khi cô đã dành cả thanh xuân để thực hiện điều ý nghĩa đó là trao con chữ, chia sẻ niềm vui tới các em !

Nếu chỉ còn 5 năm đứng lớp, tôi mong kịp giúp một ngàn đứa trẻ có được niềm vui

Gần 10 năm trước, lớp học cho bệnh nhi ở bệnh viện Ung bướu TPHCM ra đời. Lớp học bé, không bảng đen, không bàn ghế cao. Lớp cũng thật đặc biệt khi các em học sinh không có tóc, mang cả cây truyền dịch vào. Nhưng giữa không khí ngột ngạt, đầy hơi người, mùi thuốc ở bệnh viện, căn phòng ấy lại lấp lánh những hy vọng, và cả sự ấm áp. Nơi đây không chỉ dạy các em làm tính, biết đọc, biết viết mà còn gieo cho các em niềm tin vào hành trình chiến đấu với căn bệnh quái ác. Tôi muốn các em được sống với tuổi thơ, được có không khí bạn bè, lớp học, sau những lần vô thuốc đau đớn.

Hơn 500 học sinh đã theo học tại lớp. Rất nhiều trong số đó đã ra đi khi những trang viết vẫn còn dang dở. Tôi phải tập quen với những mất mát này. Học trò của tôi có thể ra đi bất kỳ lúc nào. Gần 10 năm qua, mỗi tuần, tôi lại dành thời gian hai buổi lên lớp với các bệnh nhi. Tôi không muốn mình phải tiếc nuối vì đã trót nghỉ buổi học nào. Hôm nay, tôi dạy các em tập viết tên chúng. Đó cũng có thể là lần cuối cùng và chia tay mãi mãi.

Tôi học được nhiều ở các thiên thần nhỏ sự lạc quan và dũng cảm. Các em tranh thủ từng phút tập viết chữ, chăm chú từng phép tính, vì lo lát nữa cơn đau đến, không cầm bút được; vì lo mai mốt ra viện, đi học trở lại không theo kịp bạn bè. Ở nơi sự sống mong manh này, tôi cũng ý thức rõ hơn rằng, ngày mai có thể là điểm cuối của cuộc đời. Cái chết là điều không ai tránh khỏi, có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Nhưng nghĩ đến điều này không phải để sống trong sợ hãi và bi quan, mà để quý giá từng phút giây, từng điều bé nhỏ trong cuộc sống. 

Tuổi trẻ của tôi trôi qua ở một buôn làng trên Tây Nguyên khi tình nguyện lên đấy dạy học; khi có tuổi thì được gắn bó với lớp học ở bệnh viện Ung bướu. Đến giờ mọi thứ thật tròn trịa với tôi. Con cái khôn lớn. Bản thân từ trẻ đến già được làm công việc yêu thích và có ý nghĩa. Nếu trời chỉ cho sức khỏe để lên lớp 5 năm nữa, tôi mong kịp giúp một ngàn đứa trẻ có được niềm vui.

Tôi cũng không ngại khi hình dung ra ngày cuối của mình, vì không có nhiều điều hối tiếc, chưa kịp làm. Đó sẽ là ngày, sau khi kết thúc giờ dạy cho các bệnh nhi, kể chuyện, múa hát cùng các em; tôi trở về nhà, ăn cơm cùng con cháu và tạm biệt cuộc đời.

"Cô Đinh Thị Kim Phấn

Họ và tên: Đinh Thị Kim Phấn

Năm sinh:  1957

Nơi ở: TP HCM

Nghề nghiệp: Giáo viên tại lớp học cho bệnh nhi, Bệnh viện Ung Bướu TP HCM"

Tin liên quan

Hotline: 19001566