NẾU CUỘC ĐỜI CÓ DEADLINE - Câu chuyện 1 - Chú Ba Chúc

"Nếu ai cũng nhận ra rằng cuộc sống này thật ngắn ngủi, thì đã sống có ích, sống trọn vẹn từng ngày". Dòng câu chuyện của VBI về các nhân vật khi họ nhận thức được khái niệm "Deadline" trong cuộc sống mỗi người. Thức tỉnh họ phải sống lại, suy nghĩ về thực tại và sống có ý nghĩa hơn từng ngày !

Câu chuyện kể về chú Ba Chúc và công việc ý nghĩa của mình, Chú đã được sống hết mình với cuộc đời để không còn hối tiếc. Hãy như chú Ba Chúc !

“Nếu chỉ còn bươn chải được 5 năm, tôi ước cất được căn nhà trước khi nhắm mắt

Chiếc ghe này hiếm khi được neo chặt, lúc nào cũng trong tình trạng sẵn sàng nổ máy, rời bến không quá ba mươi giây. Tôi sợ cột chặt vào bến, lỡ lúc khẩn cấp, ai đó đuối nước hay buồn lòng tự vẫn, mình chậm vài giây thôi đã không cứu được người.

Gia đình tôi sống trên ghe đậu ở khúc sông Sài Gòn Q. Bình Thạnh hơn 40 năm nay. Tôi không nhớ mình đã cứu sống được bao nhiêu người hay đưa được bao nhiêu thi thể trôi sông vào bờ.

Vợ chồng tôi làm nghề đánh cá, đưa đò. Ban đầu chỉ là tình cờ, nghe tiếng kêu cứu gần ghe nhà, tôi lao ra cứu; đi đánh cá, thấy xác trôi sông thì kéo vào bờ để họ bớt lạnh lẽo; dần dà nhiều người biết đến. Nhiều người dân và cả cán bộ địa phương các phường dọc sông Sài Gòn có số điện thoại của tôi. Có tai nạn trên sông, họ lại gọi mình. Bất kể đêm hôm, sớm tối, mưa gió, hễ có điện báo, tôi có mặt ngay. Dân gian có lời đồn sống bằng nghề sông nước, nếu mình cứu người tự tử thì người trong gia đình phải đổi mạng vì đã “cướp miếng ăn của hà bá”.  Nhưng tôi không tin. Lương tâm đâu cho phép mình nhắm mắt làm ngơ. Nói như bố tôi khi còn sống: mình thấy, mình biết mà không làm thì ai làm bây giờ.

Chuyện vui khi làm việc này là giờ tôi có người thân khắp cả nước. Những người được tôi cứu sống, người nhà nạn nhân vẫn thường gọi điện, đến thăm hỏi gia đình tôi vào dịp Tết. Có người còn nhận vợ chồng tôi làm bố mẹ nuôi. Tự dưng mình có thêm đứa con, không vui sao được?

Mấy chục năm, gia đình bảy người sống trên ghe. Tụi nhỏ lớn lên trong cảnh chật chội, hiếm khi nào được nằm thẳng chân. May mắn là tất cả đều khôn lớn, khoẻ mạnh, giờ đã lên bờ ra riêng. Trên ghe dần chỉ còn vợ chồng tôi ở. Hai năm nay, vợ chồng tôi dựng được cái nhà chòi nhỏ bằng tôn, bằng ván ngay mé sông. Cuộc sống ổn hơn xưa. Có điều, mình ngày càng già, không còn vẫy vùng sông nước nhanh nhạy được nữa. Nói vậy thôi chứ ngày nào ghe còn, mắt tỏ, sải tay bơi được, ngày đó tôi còn làm công việc cứu người, vớt xác.

Giả dụ biết trước ngày mai mình qua đời, mà hôm nay có ai gặp nạn, tôi cũng không nề hà đi cứu, miễn là còn khoẻ. Ráng lắm thì tôi làm được việc này khoảng 5 năm nữa, cũng mong trước đó cất được một ngôi nhà tường gạch tươm tất, nhỏ thôi cũng được, có chỗ để cái đệm để vợ chồng già một lần nằm thử. Mà cái nhà đó phải gần sông Sài Gòn nghen, ngay chỗ cái chòi bây giờ thì càng tốt, tại quen sống với khúc sông này rồi, đi chỗ khác lại bồn chồn không biết có ai gặp nạn mà mình không có mặt để cứu không.

"Chú Ba Chúc

Họ và tên: Nguyễn Văn Chúc

Năm sinh:  1957

Nơi ở:  quận Bình Thạnh, TP HCM

Nghề nghiệp: Ngư dân"

 

Tin liên quan

Hotline: 19001566